vi
Ring ring
obi
Truyện ma có thật
Lần đầu tiên Vân tận mắt chứng kiến một
người chết cách đây hơn một năm lúc còn ở
Việt Nam. Chứng kiến một người chết, có
nghĩa là nhìn người ấy đang từ cõi sống đột
ngột bước sang thế giới bên kia. Đó là ông
Thọ ở cách nhà Vân ba căn trên cùng con
hẻm nhỏ thuộc phường 10 quận Tân Bình.
Chẳng phải vì là hàng xóm mà Vân quen
ông, láng giềng thật xa mỗi người có một
cuộc sống nên cũng ít khi gặp nhau huống
chi ông lại hơn Vân quá nhiều tuổi. Nếu
xưng hô cho đúng thì Vân phải gọi ông bằng
chú. Nhưng sỡ dĩ Vân thân với ông chỉ vì
ông là tài xế xe bus trên lộ trình từ nhà Vân
đến sở làm. Dù muốn dù không, ngày nào
Vân cũng phải gặp ít nhất một lần vào buổi
sáng.
Có một dạo xe bus là phương tiện chuyên
chở công cộng rất đắt khách, chuyến nào
cũng chật ních. Nhưng khi VN chuyển sang
kinh tế thị trường thì dân Sài Gòn nườm
nượp mua xe gắn máy. Lại thêm xe ôm phát
triển, xe bus dần dà trở nên ế ẩm vì đi lại
chậm chạp trên đường phố đông đúc mà ít
ai tôn trọng luật lưu thông.
Chỉ có những hành khách không có phương
tiện khác như Vân mới bất đắc dĩ phải bám
với xe bus mà thôi. Xe vắng khách, nên mỗi
khi thấy Vân bước lên, ông Thọ thường vui
vẻ hỏi chuyện vu vơ mặc dù trên nguyên
tắc, ông không được nói chuyện khi lái xe.
Vân cũng hân hoan đáp lại, chọn cái ghế
trống gần ông để đàm đạo cho quên đoạn
đường tới sở. Đại khái thì toàn những câu
xã giao thủ tục thôi, lâu lâu nếu trong con
hẻm nhà Vân có chuyện gì bất thường xảy
ra thì hai người mới có đề tài mới để bình
luận.
ông Thọ không có vợ con, sống nhờ nhà
người anh ruột, nhập chung hộ khẩu và coi
gia đình người anh như gia đình mình. ở
tuổi bốn mươi lăm, mặt ông khắc khổ ưu
tư, nước da đen sạm và mái tóc phía trước
hơi dài lúc nào cũng rũ xuống trán làm
Vân thấy rất ngứa mắt.
ông ít cười, dù nụ cười rất tươi. Hàm răng
đều như hạt bắp, phải cái tội là lúc nào
cũng úa vàng vì khói thuốc. ông ghiền
thuốc lá nặng ,trong túi lúc nào cũng có gói
Mai, loại thuốc đen nội hóa ít người hút.
Mỗi khi đường kẹt xe, ông thường chạy
xuống rít một điếu hoặc có khi chỉ vài hơi
rồi lại leo lên lái tiếp. Dân Sài Gòn hút
thuốc nhiều, nên chẳng ai thấy ngứa mắt và
cũng không thấy khó chịu vì khói thuốc.
Một buổi sáng trên đường đi làm như
thường lệ, Vân ngồi ngay chiếc ghế sau lưng
ông, đang kể câu chuyện bắt ghen trong
xóm, và xe đang chạy ngon trớn, thì Vân
bổng giật mình thấy xe bus tự dưng rẻ
nghiêng sang bên phải, rồi leo hẳn lên lề,
húc mạnh vào một gốc cây rồi dừng lại. Xe
vẩn nổ máy, nhưng ông Thọ gục xuống trên
tay lái làm còi xe cứ inh ỏi réo liên tục.
Cũng may, gặp khúc lề đường rộng lại có
cây lớn chặn lối nên xe không cán phải
người bộ hành hoặc đâm vào nhà người ta.
Hành khách nhốn nháo đứng ngồi cả lên,
Vân lay vai ông Thọ và hốt hoảng hỏi:
- Ý thôi chết, lạc tay lái hả ông Thọ? Tỉnh
dậy ông Thọ !
Nhưng lay mãi mà ông không trả lời, hành
khách xôn xao đưa mắt nhìn nhau rồi bỏ
xuống tìm phương tiện chuyên chở khác vì
sợ trể giờ làm việc. Vài người hiếu kỳ phần
lớn là khách quen ngày ngày vẩn đi cùng
chuyến này xúm lại cùng với Vân lôi đầu
ông Thọ ngồi thẳng lên, lập tức tiếng còi xe
ngưng bặt. ông Thọ ngẻo đầu sang một bên,
mặt xám ngắt, miệng hơi há ra và đôi mắt
lạc thần vẫn mở trừng trừng nhưng rõ ràng
là mất hết sinh khí.
ông đứng tim chết mà người ta xét theo lối
dân gian là ông bị trúng gió, và không ai tin
là ông đã chết thật bởi nó xảy ra quá đột
ngột. Vân lo lắng nhìn quanh và hỏi:
- Ơ...Có ai có dầu nhị thiên đường
không?...Dầu gì cũng được...Cho tôi mượn.
Đám đông xung quanh mỗi người một câu:
- Trời...trời, ông bà nào chịu khó chạy lên
ngả tư thấy ông công an, kêu dùm một cái
Người khác bảo:
- Kêu xe cứu thương chứ chờ công an đến
kiếp nào...
Người ta giật tóc mai, lắc mạnh hai vai ông,
hoặc ấn mạnh vào ngực ông, hy vọng có thể
giúp ông hồi tỉnh trong lúc chờ vào nhà
thương. Nhưng tất cả đều vô ích, có người
thất vọng than:
- Thôi ! Chắc chết rồi, chết thiệt rồi. Trăm
phần trăm là trúng gió rồi. Trời đất ơi ! Lúc
này gió nó độc lắm nghen.
Cùng với nhận xét ấy, người ta tản mác
xuống xe, lảng ra xa, tránh những phiền
toái lát nữa khi nhân viên công lực đến
thẩm vấn. Nhưng Vân không bỏ đi được,
không nở bỏ ông hàng xóm, bởi nàng vẫn
bám víu ý nghĩ là ông chưa chết hẳn, chỉ
bất tỉnh nhân sự mà thôi.
Nàng xuống xe, mặt nhợt nhạt ngó quanh,
rồi vẫy chiếc xích lô máy rồi nhờ người tài
xế lên đỡ ông Thọ xuống và chở vào bịnh
viện. Nàng bảo:
- Nhanh nhanh thì may ra cứu kịp nhé !
Chắc ông ấy chỉ bị nghẹt thở thôi, chưa có
chết hẳn đâu.
Rồi nàng móc bóp lấy tiền trả ông xích lô,
nhưng ông xích lô ngơ ngác nhìn Vân và
hỏi: - Bộ cô không đi với ông ấy sao? Đâu có
được, cô không có đi chung thì tôi không có
chở ông ấy đâu ! Giỡn hoài, bộ tôi ngu sao?
Vân khẩn khoản:
- Ông ơi, tội nghiệp người ta bị ngất xỉu ,ông
làm ơn đưa vào nhà thương dùm. Tại
tôi....tôi còn phải đi làm.
ông xích lô trợn mắt đáp:
- Ngất xỉu đâu mà ngất xỉu? Chết ngắt rồi,
tôi đưa vào bệnh viện, người ta hỏi lôi thôi
lắm cô ơi. Phải có người nhà mới biết đường
mà trả lời chứ !
Vân nhìn ông Thọ một lần nữa, quả thật
ông chết rồi. cái xác không hồn, nằm rũ
trên xích lô, đầu nghiêng sang một bên. Mắt
vẫn trợn trừng, và mồm vẫn há ra. Nàng
bảo ông xích lô:
- Nhưng mà tôi cũng đâu phải là người
nhà !
ông xích lô vừa kinh ngạc, vừa bực bội,
giậm chân lắc đầu lia lịa, ông toan chửi
thề, nhưng nhớ rằng trước mặt phụ nữ, nên
gắt lên:
- Cô không phải là người nhà của ông ấy thì
mắc mớ gì cô đòi đưa ông ấy vào nhà
thương? Con người sao khờ quá ! Rồi công
an hỏi cung về cái chết của ông ấy, rồi cô
trả lời làm sao?
Vân cũng vừa chợt nhận ra mình tự mang
cái ách giữa đàng vào cổ, nhưng một phần
vì là người quen, một phần thì bây giờ cũng
đã lỡ rồi làm sao rút lui được? Nàng cứ
tưởng ông chỉ ngất xỉu nên mới động lòng
tìm cách cứu chữa gọi xích lô đưa vào bịnh
viện. Không ngờ ông đã về bên kia thế giới.
Từ lúc nghe ông xích lô xác quyết là ông
Thọ đã chết, tự dưng chính Vân cũng thấy
rờn rợn và không dám nhìn mặt ông nữa.
Nhưng bây giờ biết làm sao, khách bộ hành
đi ngang hiếu kỳ bu lại mỗi lúc một đông
hơn vì ông xích lô khua chân, múa tay nói
quá lớn, ông chán nản bảo Vân:
- Cà chớn ! mới sáng sớm đã gặp xui. Bây
giờ cô phụ tôi khiêng ổng lên, bỏ lại trên xe
bus đi rồi ai muốn làm gì thì làm. Tôi
không có dính vào vụ này.
Dứt lời, ông xách nách xác chết và bảo Vân
đỡ hai chân ông Thọ. Vân ngần ngại đứng
yên, ông xích lô phải nạt lớn nàng mới chịu
bắt tay vào khệ nệ khiêng cái xác không
hồn lên xe bus, đặt vào sau tay lái. Rồi ông
xích lô lao phắt xuống đường lên xe phóng
vội đi miệng còn lào nhào chửi Vân là đồ
ngu.
Vân xuống xe đứng phân vân bên lề đường
không biết nên bỏ đi hay chờ cảnh sát tới để
tường trình. Đám đông bu quanh mỗi người
hỏi một câu, Vân lơ đãng trả lời rồi quyết
định đón honda ôm về báo tin cho gia đình
ông Thọ biết và vào nhà thương làm thủ tục
nhận xác của ông chôn.
Định mệnh xắp đặt khiến ông chết đột ngột
và tình cờ Vân lại là người đầu tiên chứng
kiến cái chết bất ngờ của ông giữa lúc ông
đang nói chuyện với nàng. Cách đây hơn
một tháng Vân có khoe với ông là nàng
đang chờ sang Canada định cư do người anh
bảo lảnh. ông Thọ chớp mắt bảo:
- Mừng cho cô Nhưng rõ ràng, giọng ông có
một chút buồn tủi cho thân phận mình, ước
mơ xuất ngoại mà không có con đường nào.
ông bảo Vân:
- Tôi cũng có nghe nói cô sắp ra nước ngoài,
người ta bảo vì vậy cô nhất định chưa chịu
lấy chồng.
Vân cười rồi nói lại:
- Trước khi tôi đi thì thế nào gia đình tôi
cũng làm tiệc giã từ bà con lối xóm mà.
Mời ông sang cho vui với gia đình tôi nhé !
- Vâng, quý hóa quá ! Cô nghĩ đến tôi là tôi
mừng rồi. Tôi thì phải qua tiễn chân cô
chứ ! Câu chuyện tưởng như mới hôm qua,
Vân chưa lên đường, chưa kịp làm tiệc mời
ông Thọ thì ông đã về bên kia thế giới, Vân
chạy về nhà báo tin, rồi cùng người anh
ông Thọ lãnh ông từ nhà xác về, mua đất
chôn ở nghĩa trang Tân Việt, gần Bà Quẹo.
Vân có mặt từ đầu đến cuối, từ lúc tẩm liệm
cho tới khi hạ huyệt. Đám tang ông Thọ
thưa thớt lại gặp ngày mưa to gió lớn, nghĩa
trang ở vào khu đất trũng, nước ngập mênh
mông. Quan tài thả xuống huyệt cứ nổi lềnh
bềnh khiến người ta phải dùng gậy dí hai
đầu xuống để lấp đất. Mà lấp bao nhiêu
đất ,đất biến ngay thành bùn theo nước trôi
đi, người nhà vất vả lắm, ông Thọ mới chịu
an lòng.
- o O o -
Gần một năm sau, Vân lên đường sang
Canada, tạm thời ở chung với gia đình
người anh đã bảo lảnh, tên là Hiếu, có vợ
ba con tại Toronto. Hiếu mới mua nhà
trước khi Vân qua, căn nhà mới, ở vùng
ngoại ô phía bắc toronto, nằm trong khu
vực vừa khai phá, giá tương đối rẻ và đất
xung quanh còn rất khoảng cách. Phía sau
nhà Hiếu cách một bải trống mọc đầy cỏ
hoang rồi mới tới bìa rừng. Bải đất trống ấy
cũng nằm trong kế hoạch xây cất tư gia
hoặc chung cư, nhưng vì tạm thời kinh tế
xuống, ngành địa ốc suy thoái nên người ta
khựng lại bỏ không.
Gia đình Hiếu có năm người, nhưng hai đứa
con đầu vừa lên đại học và đi ở xa, ở nội
trú luôn trong trường. nên nhà chỉ còn hai
vợ chồng với cô con gái út mười bốn tuổi.
Vợ chồng Hiếu chiếm ngụ cái phòng ngủ
chính trên lầu, đứa con gái cũng có buồng
ngủ riêng bên cạnh. Dưới nhà bên cạnh
buồng tắm, có một phòng nhỏ dành cho
Vân, sát bức tường phía sau, có cửa sổ trông
ra bải đất trống quạnh hiu.
Ngày ngày nhìn cảnh tượng hoang vu vắng
lặng sau nhà, Vân còn đang nhớ Sài Gòn da
diết thì bà chị dâu đã xa gần giục chồng
kiếm việc cho Vân. Thật ra thì chẳng cẩn
phải chị phải giục, chính Hiếu cũng đang
để ý tìm việc cho Vân để nàng có thêm tiền
chi dụng, và nhất là để vợ Hiếu khỏi cằn
nhằn. Hai vợ chồng Hiếu cùng đi làm cả,
cho nên vợ Hiếu rất ngứa mắt khi thấy Vân
qua đây mà cứ ngồi im trong nhà.
Ba tháng sau thì Hiếu tìm được việc cho em
gái ở một tiệm cà phê Dolnad mở 24 tiếng
một ngày, tiệm nằm ở khu vực downtown,
nghĩa là trung tâm của thành phố Toronto.
Họ cho Vân làm ca đêm, bắt đầu từ 11 giờ
đến 7 giờ sáng. Hiếu an ủi em:
- Thôi ! Cứ chịu khó làm tạm đi, rồi một
thời gian sau sẽ đổi sang ca ban ngày. Họ có
hứa với tao như vậy. Ca đêm thì buồn ngủ,
nhưng mà bù lại thì ít khách hơn ban
ngày.
Vân vui vẻ đáp:
- Em có ngại gì đâu, ngồi nhà chán chết.
Hiếu tỉ mỉ dặn dò Vân những kinh nghiệm
làm việc nơi xứ lạ để em khỏi bở ngở, rồi
Hiếu chỉ dẩn cho Vân cách đón xe đi làm.
Vì là khu tân lập ngoại ô nên trước cửa nhà
Hiếu tuy đường xá mới mẻ nhưng chưa có
xe bus, Vân sẽ phải đi bộ một khoảng khá
xa để ra con lộ chính lấy xe bus đưa nàng
tới trạm Metro. Rồi khi từ trạm Metro trồi
lên, nàng sẽ lại phải đón thêm một chuyến
bus nữa mới đến downtown, chỗ nàng làm
việc. Hiếu dự trù vài tháng nữa, sẽ bắt Vân
đi học lái xe, sắm chiếc xe hơi cũ, cho em
gái đỡ vất vả.
Hiếu lấy thêm chìa khóa nhà trao cho em
rồi cẩn thận bắt em ghi số phone nhà, số
phone tiệm Dolnad và số phone chỗ Hiếu
làm việc, cất kỹ vào bóp để lúc cần thì liên
lạc, nhất là lúc chẳng may Vân bị lạc
đường. Hiếu bảo:
- Mày đi làm ca đêm cũng khoẻ, sáng khỏi
phải dậy sớm, ban ngày tha hồ mà ngủ.
Đường sá không kẹt xe, bus rộng rãi, khỏi
phải đứng mỏi chân. Vân biết ông anh vì tội
nghiệp mình nên cứ phải tìm cách an ủi,
nàng che dấu nét xúc động và bảo:
- Anh khỏi phải lo, việc lgì em làm cũng
được mà, ở Vn em quen vất vả. Với lại đi
làm học tiếng anh còn nhanh hơn học trong
sách nữa.
Sáng hôm sau, Vân dậy sớm hơn thường lệ
dù mãi đến tối mới phải đi làm. Ngày đầu
nhận việc, nàng hồi hộp không ngủ yên
giấc, nàng lục đục một lúc rồi vợ chồng
Hiếu mới từ trên lầu bước xuống. Bà chị
dâu hôm nay nhìn Vân âu yếm hơn vì nàng
đã có việc, không ngồi chơi, ăn bám như ba
tháng vừa qua. Việc của Vân tuy lương
chẳng có bao nhiêu, nhưng chính Vân cũng
mừng thầm trong bụng bởi từ nay khỏi phải
nhìn nét mặt hầm hầm đi ra đi vào lườm
nguýt của chị dâu.
Hai vợ chồng Hiếu chuẩn bị đi làm sớm,
đứa con gái đáng lẽ chưa cần đi gấp, nhưng
tiện xe của bố mẹ, nên cũng ké luôn tới
trường, khỏi phải cuốc bộ. Nhà chỉ còn
mình Vân ngồi ăn sáng, nàng dự định sẽ
ngủ thêm một giấc nữa rồi dậy nấu cơm cho
cả nhà ăn chiều. Riêng Hiếu thì cứ nằng
nặc bảo Vân phải ngủ một giấc dài, phải
đến gần giờ đi làm hẳng thức.Vân gật đầu
đồng ý, nhưng lúc cả nhà đi rồi, nàng chỉ
ngồi coi tivi hoặc thơ thẩn ra trước nhà rồi
lại vô làm bếp, muốn ngủ, cũng không ngủ
được.
Buổitối hôm ấy cơm nước xong, cả nhà
ngồi coi tivi một lúc, rồi Vân chuẩn bị đi
làm. Muốn chắc ăn, nàng ra khỏi nhà lúc 9
giờ rưỡi mới không sợ trễ giờ. Trời cuối
tháng 11 bắt đầu se lạnh và mau tối. Mới
khoảng 5 giờ chiều là đã thấy âm u xám
ngắt, có năm Toronto giờ này tuyết đã trắng
xóa. Năm nay trời khô, nhưng gió buốt,
nhất là quanh nhà Hiếu còn quá nhiều bải
đất trống.
Vân mặc quần jean, hai ba lớp áo trong áo
ngoài, cổ quấn khăn, chân đi giày bata, tay
cầm cái túi đựng thức ăn và dăm ba đồ lặt
vặt. Nàng lầm lũi lội bộ qua mấy khúc
đường vắng tanh tăm tối rồi mới đến con lộ
chính. Đúng như Hiếu nói, giờ này người và
xe đã vơi hẳn nên ở trạm bus chỉ có một
hành khách đang đợi, đó là một bà người
Canada, ngồi trên ghế băng trong nhà lồng
kiếng, sốt ruột nhìn về hướng xe bus tới.
Vân cũng bước hẳn vào trong nhà kiếng để
tránh gió, nàng gật đầu chào bà cụ, rồi ngồi
xuống bên cạnh và cùng quay mặt về hướng
xe sẽ đến. Khoảng hơn 5 phút thì nàng vui
mừng thấy xe bus hiện ra xa xa mờ mờ với
ánh đèn đường. Nàng vội đứng dậy, bước
hẳn ra ngoài, bà cụ cũng bước theo Vân, co
ro đứng sát lề. Vân ngước nhìn con số khá
lớn ghi trên đầu xe và hài lòng gật đầu vì
đúng số xe mà Hiếu đã dặn. Mới đi xe bus
lần đầu, nàng rất sợ lầm lộ trình rồi không
biết cách nào mà quay về. Chiếc xe bus
nặng nề lăn bánh tới và tách vào lề, Vân
đứng trước, một tay xách túi đồ ăn, một tay
cầm sẳn hai đồng bạc cắt. Bà cụ đứng sau
lẩm bẩm nói một mình thứ tiếng Anh pha
giọng ý rất khó nghe. Xe bus vừa mở cửa,
Vân hăm hở bước lên bổng nàng giật mình
sửng sốt kêu lên, đứng khựng lại và run rẩy
muốn té quỵ xuống đất bởi vì người tài xế
xe bus chính là....ông Thọ ngay trước mặt
nàng. Giờ này ông lại ngồi sau tay lái bên
Canada, quay đầu nhìn Vân cười rạng rỡ.
Cái khác duy nhất giữa ông Thọ lúc trước
và ông Thọ lúc này chỉ là da mặt ông không
đen xạm như xưa mà trắng bệch có pha
chút xanh xao, y như bôi một lớp sáp trên
mặt, hàm răng ông cũng không còn vàng
ám khói như nghệ mà trái lại trắng nhợt
như nước sơn khiến nụ cười trông thật ma
quái.
Nhất định là ông Thọ, không thể lầm được.
Vân tái mặt đánh rớt cái túi thức ăn xuống
đất, lạng quạng bước lùi lại mấy bước rồi
kinh hồn quay đầu chạy, bà cụ người
Canada đứng sau Vân đưa hai tay đỡ lấy vai
Vân và hỏi bằng tiếng Anh:
- Cái gì thế, cô làm sao vậy?
Vân không hiểu gì, run rẩy chỉ ông tài xế
và ấp úng mãi mới nói đại được một câu
nữa tiếng Anh, nữa tiếng Việt:
- Ông ấy...ông ấy...chết..rồi...he died...ông
tài xế là người chết lâu rồi..
Rồi nàng quay lưng cắm cổ chạy, bà cụ vừa
leo lên, vừa ngạc nhiên nhìn theo Vân lẩm
bẩm vài tiếng không ai nghe rõ.
Chạy được một khoảng khá xa, vào hẳng
trước dãy phố, Vân mới dừng lại thở, nàng
quay đầu nhìn lại trạm xe, thì chiếc bus đã
mất hút không thấy dấu vết gì nữa. Chỉ còn
trơ lại cái nhà kiếng với ngọn đèn đường
vàng úa. Dãy phố chỗ Vân đứng, nhiều cửa
tiệm đã đóng im lìm ngoại trừ những quán
cà phê, nhà hàng ăn, và tiệm tập hóa. Vân
mệt quá ngồi đại xuống bậc thềm bên cạnh
tiệm bánh ngọt đang chuẩn bị đóng cửa.
Hơi thở nàng vẫn còn dồn dập, nàng nhớ lại
nguyên vẹn khuôn mặt trắng xanh và hàm
răng trắng ngời của ông Thọ lúc thấy nàng
vừa bước lên xe, làm toàn thân nàng lạnh
buốt như cơn bảo bất ngờ thổi buốt thấu
xương.
Nàng không thể lầm được, ông Thọ đã chết,
chính nàng đã đi đám tang và chôn ông ở
nghĩa trang Tân Việt, Bà Quẹo. Sao giờ này
lại lái xe bus bên Canada? Vân phân vân
suy nghĩ, đầu óc hoang mang, khuôn mặt
đờ đẫn, quên cả cảnh vật xung quanh, đến
nổi chủ tiệm bánh ngọt bên cạnh phải giục
nàng đứng dậy để họ đổ rác vì nàng đang
ngồi ngay bên cạnh thùng rác.
Vân đứng mép vào ngưỡng cửa nhìn ra
đường, nàng nhớ tới lời Hiếu dặn là buổi tối
lcứ khoảng 20 phút có một chuyến xe bus.
Giờ đi làm và tan sở thì nhịp độ mau hơn.
Vân uể oải bước đi, trở lại trạm cũ đứng
chờ chuyến xe kế tiếp. Buổi đầu mà đến trễ,
thế nào cũng bị mắng, có khi mất việc cũng
chưa biết chừng. Vân chớp mắt thở dài, sực
nhớ ra túi thức ăn lúc nãy đánh rớt. Vân
cúi xuống nhìn lòng đường nhưng cái túi
đã bị xe cán nát bấy chẳng còn hình dạng gì
nữa.
Vân lại thở dài, gió khuya thổi vù vù từng
cơn lạnh buốt. Nàng đứng hẳng vào trong
nhà lồng kiếng, trạm xe vắng ngắt, không
có ai ngoài nàng. Một lúc sau, từ khá xa xa,
Vân thấy chiếc bus khác lờ mờ xuất hiện
mỗi lúc một rõ ràng, nàng vén tay áo nhìn
đồng hồ và hy vọng đón chuyến này vẫn
còn kịp giờ đến tiệm cà phê Dolnad.
Nhưng bỗng nàng sực nghĩ ra một điều làm
nàng rùng mình lạnh toát vì biết đâu trên
chiếc xe bus kia, người tài xế cũng vẩn
chính là ông Thọ, rõ ràng là hồn ông đã
theo nàng từ Vn qua đây. Nàng mở to mắt
nhìn chiếc xe đang lù lù tiến đến, rồi khi xe
chỉ còn cách khoảng chưa đầy 100 thước,
thì do một động lực mạnh mẽ thôi thúc
trong lòng. Vân bổng hốt hoảng bỏ chạy,
nàng chạy ra chỗ cũ, dãy phố chỉ còn vài
căn tiệm mở cửa. Nàng đứng sát vách tường
và đăm đăm nhìn ra. Khoảng cách xa quá
mà trời lại tối, nàng không thấy được mặt
người tài xế trên xe bus, nên không biết
được người tài xế đó có phải là ông Thọ hay
không? Chỉ biết chiếc xe đó hầu như trống
rỗng không có hành khách.
Chiếc xe đi rồi, nàng đứng thở bần thần vì
không biết tính sao? Đón xe bus thì nàng sợ
gặp hồn ma ông Thọ, mà gọi taxi, thì Vân
không biết có đủ tiền không? Vì nàng chưa
biết từ đây ra trung tâm thành phố sẽ tốn
bao nhiêu? Nhất là dù muốn kêu taxi, Vân
cũng không biết kêu ở đâu số điện thoại
nhà?
Cuối cùng nàng đành đi bộ về nhà, và dự
định sẽ báo cho Hiếu biết hôm nay nàng
không đi làm để nhờ Hiếu phone cho tiệm
Dolnad. Biết Hiếu sẽ trách, nhất là bà vợ,
nhưng Vân không còn cách nào khác. Trừ
trường hợp Hiếu lái xe đích thân chở nàng
đi làm.
Vân lầm lũi bước đi trên con đường chưa
kịp tráng nhựa chạy ngoằn ngèo giữa bải
đất trống cỏ mọc bừa bãi bắt đầu chết úa vì
thời tiết. Nàng sang đây vào cuối tháng 8,
trời Toronto còn nắng ấm chan hoà, mới
gần ba tháng trôi qua, cái lạnh heo mây đã
đến thật nhanh, càng gợi nổi nhớ Sài Gòn.
Nhưng nhớ ai thì nhớ chứ chưa bao giờ
nàng mảy may nhớ đến ông Thọ, dù chỉ
thoáng trong giây phút. Mãi đến lúc nãy sau
khi hồn ông hiện về nàng mới nhớ láng
máng hình như trong xấp hình nàng mang
theo có bức ảnh chụp đám tang ông, trong
đó nàng đứng bên cạnh thân nhân của ông
dưới làn mưa nhỏ sau khi hạ huyệt, nghĩa
là ông Thọ đã chết thật, đã nằm sâu trong
lòng đất, chính nàng đưa ra nghĩa địa, tại
sao giờ này lại sang đây?
Trong thế gian, người có giống người, nhưng
không thể giống như vậy được, huống chi
người Việt, đâu có ai chen vào được ngành
lái xe bus công cộng? Vân cắm đầu bước đi
giữa tiếng gió vi vút lâu lâu rít lên từng cơn
quanh khu đất trống tối tăm, dãy nhà Tân
lập hiện ra mờ mờ, thấp thoáng ánh đèn,
trong đó có nhà Hiếu.
Bổng Vân nhận ra mình không phải là kẻ
độc hành trên con đường lởm chởm đá vụn
này, sau lưng nàng rõ ràng có tiếng bước
chân người đi nhanh, mỗi lúc một gần nàng
hơn ,tiếng giày đàn ông mạnh bạo trên lớp
đá vụn nghe xào xạc. Nàng đi chậm lại,
tránh sang một bên để nhường bước cho
người phía sau tiến lên. Nhưng tiếng giày cứ
ở sau lưng Vân không vượt lên phía trước.
Tò mò nàng quay lại thì không thấy ai cả,
hoàn toàn trên quảng đường vắng quanh
nàng không có một bóng người. Nàng giật
thót người, và rảo bước nhanh hơn. Thì
tiếng bước chân vô hình lại cũng tiến mau
hơn theo sát sau lưng nàng. Nàng lấy hết
can đảm, quay phắt lại, thì vẩn không thấy
ai, tứ phía xung quanh không có người, chỉ
có gió thổi vù vù.
Vân kinh hãi bỏ chạy, nhưng đôi chân
dường như ghì lại, níu lấy không cho nàng
bỏ trốn. Vân vùng vẫy lao tới, vấp chân té
sấp xuống đường, nàng luống cuống đứng
dậy, vừa thở vừa chạy ngay tới trước cửa.
Vân hoàn hồn ngước lên nhìn ba bậc cầu
thang, tay cầm chià khóa. Khu nhà tiền chế
mới cất nằm san sát bên nhau, nhà này
cách nhà kia chỉ hơn một thước. Nhưng con
đường trước mặt thì rộng thênh thang và
thường xuyên vắng lặng. Đang tra chià
khóa vào cửa bổng nhiên giật thót người, vì
nhìn qua màn cửa sổ nhà bếp thấy thấp
thoáng bóng người đàn ông mờ mờ đi lại
trong nhà làm nàng liên tưởng ngay đến
bóng ma ông Thọ, nhưng thật ra đó chỉ là
Hiếu đang lấy nước trong tủ lạnh bưng lên
lầu. Nghe tiếng chià khóa lách cách ở ổ,
Hiếu giật mình, đứng khựng lại ở chân
thang và hỏi bằng tiếng Việt lẫn tiếng Anh:
- Ai đó? Ai mở cửa đó?
Rồi anh từ từ tiến ra vừa lúc cánh cửa mở
và Vân xuất hiện, Hiếu ngơ ngác hỏi: - Sao
lại về? Quên cái gì hả?
Vân vừa thở hổn hển, vừa đáp vắng tắt:
- Tai... tại em..gặp ma Trên nhà vợ Hiếu và
con bé Mỹ Linh nghe tiếng nói ồn ào cũng
bước ra và đi xuống. Hiếu biết em gái mình
không phải hạng người lười biếng, trốn việc
huống chi anh cũng vừa nhận ra sắc mặt
tái mét của Vân, nhưng cái lý do Vân đưa
ra là một điều không chấp nhận được vì
ngoài sự tưởng tượng của anh. Anh nhăn
mặt hỏi lại: - Mày nói cái gì? Mày gặp ma
à? Gặp ở đâu? Sao lại có chuyện lạ đời như
vậy, Canada này làm gì có ma?
Vừa nói, Hiếu vừa tiến lại đặt cóc nước
lạnh xuống bàn, Vân bưng ngay ly nước của
anh uống cạn vì cổ họng đang khát khô,
nàng cởi áo khoác, máng lên thành ghế rồi
kéo ghế ngồi, Hiếu cũng ngồi đối diện em,
trố mắt nhìn ngờ vực, mặc dầu anh thấy rõ
đôi mắt Vân chưa tan nỗi kinh hoàng. Vợ
Hiếu và con gái kéo tới, tất cả đều ngồi ở
bàn ăn, thấy vợ bên cạnh, Hiếu nhắc lại
câu hỏi:
- Tại sao đang đi làm lại bỏ về là thế nào?
Vân đặt cái ly xuống bàn và nói:
- Em đã nói với anh rồi, nhưng mà em hỏi
anh là anh có nhớ cái ông Thọ ở gần nhà
mình không? Cùng con hẻm nhà mình đó,
cách nhà mình ba căn đó, anh có nhớ
không đã? Cái ông Thọ ngày xưa ổng đi lính
cái lúc mà em còn bé xíu à !
Hiếu ngắt lời:
- Tao đi lâu quá rồi đâu có nhớ ! Nhưng mà
mày làm sao? Mày nhắc đến ông ấy để làm
gì mới được chứ?
Vân khổ sở kể tiếp:
- Trời ơi ông ấy chết rồi, lúc sau này ông ấy
lái xe bus.....rồi chết luôn trên xe bus, cái
lúc mà ông chết thì...thì... em có mặt trên
chuyến xe bus đó, rồi chính em đưa ông ấy
ra nghĩa địa...
Hiếu càng sốt ruột ngắt ngang:
-..Nhưng mà rồi sao? ông ấy chết thì có
dính dáng gì đến mày?
Vân mở to mắt nhìn anh nhấn mạnh:
-..Thì...ông chết cả năm nay rồi...bổng dưng
lúc nãy..ơ..ơ..lúc em lên xe bus thì chính
ổng ngồi lái...
Hiếu nhìn em toan phì cười, vợ Hiếu mỉa
mai chen vào:
- Cô mới qua Canada mà coi tivi nhiều
quá...Nói chuyện như thế mà cũng mở mồm
ra mà nói, không muốn đi làm thì ở nhà,
bịa đặt chuyện ma làm cái gì không biết.
Vân bực bội đứng dậy đi lại phía tủ lạnh
lấy thêm ly nước và gắt nhẹ:
- Em nói thật chứ bịa đặt cái gì, em thấy
chính ông Thọ ngồi lái xe, vừa thấy em..ổng
nhe răng ra cười rồi gật đầu chào em. Trời,
em sợ quá, em bỏ chạy về liền.
Cả nhà cùng im lặng, nhưng rõ ràng không
ai tin lời Vân. Một lúc sau con bé Mỹ Linh
lên tiếng:
- Chắc cô phải đi bác sĩ tâm thần quá à !
Vân thở dài thường thượt rồi bực bội bảo
Hiếu:
- Tức quá...Em không mang tấm hình nào
của ông ấy..Anh nhìn mặt là anh nhớ ra
ngay. Anh không tin thì...tối mai anh ra
trạm xe bus với em.
Hiếu trầm ngâm nói:
- Tao phải đi ngủ sớm, đâu có thức được mà
đưa mày đi làm, mà đi taxi thì lương mày
không có đủ trả.
Rồi Hiếu quay sang đột ngột hỏi vợ:
- Em có nhớ ông Thọ không?
Vợ Hiếu gật đầu:
- Nhớ ! Nhưng mà không có rõ lắm, hồi em
mới lấy anh thỉnh thoảng gặp ông ấy đi
ngang nhà mình ấy. Nghe nói chết bất đắc
kỳ tử mà, hình như là đứt mạch máu.
Nhưng mà...Giá như ông ấy làm ma hiện về
thì hiện bên Vn chứ ma nào mà du lịch tận
sang đây?
Nói câu ấy, vợ Hiếu mỉm cười như chế giễu
Vân. Hiếu vội lên tiếng bảo Vân:
- Tao có cách này, tối mai mày đừng có đón
chuyến xe 9 giờ rưỡi như tối nay nữa, mày
chịu khó đi sớm hơn nữa giờ, đón chuyến
trước khoảng 9 giờ. Như vậy mày sẽ khỏi
phải gặp ông tài xế bửa nay. Trong thiên hạ
thì thiếu gì người giống nhau, nhưng mà
muốn chắc ăn thì đi chuyến khác, khỏi gặp
ông tài xế bửa nay mà mày bảo là ma ! Vân
hài lòng đáp:
- Vâng, em cũng định như vậy, đi sớm nữa
giờ cũng được chứ ngồi nhà làm gì, đến
tiệm trước thì càng vui.
Vợ Hiếu chỉ muốn em chồng đi làm nên đề
nghị thêm:
- Còn muốn chắc ăn nữa thì chịu khó cuốc
bộ thêm lót đường nữa, thay vì đón xe
đường số 4 thì qua hẳn đường số 5 đó, hai
đường song song với nhau mà, xe nào cũng
dẫn đến metro. Rồi đằng nào cũng đổi xe
bus mới ra được downtown. Vân gật gù
đồng ý:
- Vâng, vâng..có lẽ như thế thì chắc ăn
hơn.
Hiếu biết em không muốn ở nhà, nên gật gù
nhắc lại:
- Ờ, cứ như vậy đi, chịu khó đi sớm một tí
Ngừng một chút, anh hỏi thêm: - Thế còn tối
nay thì sao? Bây giờ thì sao? Mày có đi làm
hay không?
Vân im lặng không đáp, hình ảnh ông Thọ
vẫn còn làm nàng kinh khiếp. Hiếu đứng
dậy lại góc nhà nhấc phone gọi cho tiệm
Dolnad mà chủ nhân là một người Hoa hồi
trước làm chung sở với Hiếu, nói chuyện
vài câu rồi anh gác máy rồi trở lại bảo
Vân:
- Tối nay nghỉ cũng được người ta chưa cần
mày lắm, thật ra thì họ muốn mày đến
trước một hôm để học việc nhưng mà thôi
đằng nào cũng trể rồi, tối mai bắt đầu làm.
Thôi, ta đi ngủ thôi. Nhớ khóa cửa lại.
Vợ chồng Hiếu đứng dậy lên lầu, con bé Mỹ
Linh cũng theo lên. Bình thường nó nhốt
mình trong phòng riêng học bài hoặc nghe
nhạc ít khi xuống nhà dưới. Mẹ nó có ác
cảm sẳn với Vân, nhưng nó thì lại dửng
dưng, không thành kiến. Thỉnh thoảng lúc
rảnh rổi nó còn tận tình dạy Vân học tiếng
Anh.
Mọi người lên lầu rồi, Vân cũng uể oải vào
buồng ngủ lấy quần áo đi tắm. Nàng cảm
thấy khó chịu vì không có cách nào chứng
minh cho cả nhà biết là nàng đã gặp ma
thật. Toan bước ra, bổng Vân nghe tiếng con
chó nhà hàng xóm gầm gừ ngay sau sân nhà
mình, sát cửa sổ buồng của Vân.
Tay ôm bộ quần áo, Vân nhíu mày lắng
nghe rồi thì một phút sau hình như nó
chồm và những móng sắt của chân trước
gào liên tục vào tường nhà Vân làm nàng
càng thêm khó chịu. Gần ba tháng nay,
chưa bao giờ Vân thấy nó sang sân nhà
mình, dù là sân sau. Nó hiền như cục đất,
suốt ngày nằm lừ đừ ngoài hiên nhà bên
cạnh bên tay trái nhà Hiếu, bổng dưng tối
nay con chó giỡ chứng, Vân đập bàn tay vào
tường mấy cái để xua đuổi nó đi chỗ khác.
Nhưng chẳng được chỉ trong khoảnh khắc,
con chó bắt đầu tru lên trong đêm vắng
lặng trong khu dân cư thưa thớt, nghe ai
oán đến rợn người. Vì tiếng cào vào vách,
tiếng tru thảm thiết cứ đều luôn luôn, rồi
chuyển sang tiếng sủa vang, đôi khi như tắt
nghẹn. Vân bực bội lắm, nếu nó cứ sủa như
thế này thì làm sao cả nhà ngủ được. Nàng
định chạy lên nói Hiếu gọi điện thoại sang
ông hàng xóm bảo họ nhốt chó lại. Cái ông
hàng xóm này kỳ cục quá, tại sao không để
chó trong nhà mà lại thả rong ngoài vườn
khi đã bước vào muà lạnh.
Tay ôm bộ quần áo ngủ, Vân tò mò vén bức
màn cửa sổ trông ra sân sau xem tại sao
chó sủa, tức thì nàng kinh hải thét lên,
buông rơi bộ đồ xuống đất và chạy lao ra
ngoài bởi vì khi tấm màn vừa kéo ra thì
nàng thấy ông Thọ đã đứng sẳn bên ngoài
sát cánh cửa sổ, nhe hàm răng trắng bệch
cười với nàng.
Trong lúc Vân bước tới, chỉ có ánh sáng từ
trong buồng hắt ra, nàng vẫn thấy rõ
khuông mặt xanh xao, cái mặt của ông cười
rạng rỡ. Con chó nhà hàng xóm thì cứ lao
tới phía ông mà sủa rồi lại lùi xa xa gầm
gừ rồi lại chồm tới ynhư xua đuổi tên trộm.
Hiếu từ trên lầu chạy xuống gắt lên:
- Cái gì thế? cái gì ma la ầm lên thế?
Vân cũng vừa chạy ra, định lao luôn lên
lầu, gặp Hiếu, nàng hổn hển thở và bảo: -
Em...em vừa thấy ông Thọ đứng ở cửa
sổ..buồng em. Hèn gì con chó nhà hàng xóm
sủa mãi từ nãy đến giờ !
Vợ Hiếu cũng vừa chạy ra xem, uất ức bảo
Vân:
- Chó nào sủa? Từ nãy đến giờ có nghe tiếng
chó nào sủa đâu? Cô này hay nhỉ, lắm
chuyện quá. Không để yên cho người ta ngủ,
ngày mai cũng phải đi làm nữa chứ ! Hiếu
tin rằng em gái mình đang gặp khủng
hoảng tinh thần vì một chuyện gì ghê gớm
lắm đã xảy ra trong quá khứ ở quê nhà, nên
anh dịu dàng nói:
- Anh có nghe tiếng chó sủa đâu ! Con Mỹ
Linh nó nói đúng đó, chắc là cô bị tâm thần
thiệt rồi. Hay là ngày mai em lấy hẹn đi
gặp bác sĩ xem sao.
Vừa nói, Hiếu vừa xâm xâm đi lại bước vào
phòng của Vân, Vân lửng tửng đi theo
nhưng đứng ở cửa, không dám vào. Hiếu
bước vô, vén bức màn cửa sổ trông ra rất
lâu, và yên chí là chẳng có gì trước mặt vì
trời bên ngoài tối như bưng. Anh bảo Vân
tắt hết đèn trong buồng ngủ đi để nhìn ra
cho rõ. Anh thấy chẳng có gì ngoài bải đất
trống chạy dài tới ven rừng. Trên bải đất
trống ấy chỉ có một cái cây khá cao, đứng
chơ vơ cách nhà Hiếu khoảng 50 thước. Nay
mai công ty xây cất cũng sẽ đốn luôn để cất
nhà bán. Hiếu xoè hai bàn tay, và nhún vai
bảo Vân:
- Có gì đâu, mày nhìn lại đi. Nhìn lại lần
nữa đi, có cái gì đâu !
Vân từ nãy đến giờ vẫn đứng thập thò ngoài
cửa, nghe Hiếu gọi, tức quá Vân tiến lại sau
lưng anh, trố mắt nhìn ra rồi nhăn mặt
phân trần:
- Rõ ràng là ông ấy vừa đứng đó mà, đứng
sát cái cửa sổ này này. Em không thể lầm
được...Mà..mà...bộ anh không nghe thấy
tiếng chó sủa hay sao? Lạ nhỉ?
Hiếu bước ra và nhăn mặt bảo:
- Chắc mày nằm mơ chứ gì?
Vân gắt lên:
- Em đã ngủ đâu mà mơ? Vừa mới vào
phòng, chưa kịp tắm kia mà ! Hiếu kết
luận:
- Thôi ngủ đi, mai tao với chị mày còn phải
đi làm.
Rồi Hiếu lặng lẽ bước lên lầu. Hiếu ra rồi,
Vân đứng lặng lẽ nhìn tấm màn cửa sổ,
nàng tưởng tượng bất chợt trong đêm ông
Thọ sẽ xuất hiện trở lại sau lớp kính và bức
màn màu trắng đục.
Khá lâu, Vân mới lấy hết can đảm cuối
xuống lượm bộ đồ rớt ở dưới đất sát tường
ngay phía dưới cửa sổ, và chạy nhanh qua
phòng tắm. Nàng bật hết các ngọn đèn cho
căn phòng rực sáng, rồi nhìn ở trong gương,
thấy rõ nét lo âu và nhợt nhạt còn đọng
lại.
Nữa tiếng sau, Vân trở lại phòng đứng im
nghe ngóng, nàng không dám khép cửa,
không dám tắt đèn. Thậm chí bật luôn đèn
ở trong nhà bếp rồi mới lên giường nằm
nghiêng đưa lưng về phía cửa sổ, và trùm
mền kín từ đầu đến chân. Vợ Hiếu từ nhà
trên càu nhàu đi xuống và tắt hết đèn bếp
cho đỡ tốn điện. Vân biết, nhưng đành nằm
im. Cũng may, từ đó mọi chuyện đều bình
lặng, không có gì xảy ra, con chó không
gào, không sủa nữa. Tuy vậy Vân vẫn không
ngủ được, Vân có cảm tưởng bên ngoài cửa
sổ, hồn ma của ma vẫn lãng vảng với
khuôn mặt bóng loáng vẫn đang tựa cửa đợi
mình.
Khi nhắm mắt lại, khuôn mặt xanh xao của
ông với hàm răng trắng nhợt lại hiện ra rõ
mồn một như đang đứng ngay trước mặt
Vân. Hồi nhỏ nàng nghe người lớn bảo,
những người chết vào giờ linh, hồn không
siêu thoát, cứ theo đuổi mãi một người nào
đó trên trần gian, hay là...ông Thọ ở vào
trường hợp đó? Nếu thế, thì xui cho Vân
quá !
Cả tiếng đồng hồ sau, chắc là đã quá nữa
đêm, Vân mới rón rén ngồi dậy đi tiểu, rồi
lại trở về nằm trăn trở rất lâu. Có lẽ căn
phòng sáng quá khiến nàng ngủ không
được, nghĩ thế Vân vói tay tắt cả hai ngọn
đèn trần, cũng như đèn ngủ ở đầu giường
rồi chun vào, cuộn mình trong chăn. Nhưng
đèn vừa tắt, thì từ sân sau con chó nhà
hàng xóm lại bắt đầu gầm gừ nho nhỏ, rồi
hai chân trước lại cào vào bờ tường liên tục
nghe rin rít, làm Vân thấy rùn mình ê răng
và ghê cả người. Không biết tại sao, Vân đưa
hai tay bịt tai lại, nhưng con chó lại tru
lên, mỗi lúc một ghê rợn hơn, lát sau lại
sủa từng hồi liên tục, và luôn luôn móng
sắt lại tiếp tục cào vào bờ tường. Vân lại
thót người, run lên bần bật vì biết chắc
rằng hồn ông Thọ vừa hiện ra trở lại đằng
sau nhà. Tiếng chó sủa lớn quá trong đêm
khuya, tại sao cả nhà nàng không ai nghe
thấy? Vân chờ đợi mãi mà chẳng thấy Hiếu
lên tiếng, chứng tỏ chỉ có mình nàng nghe
được, nàng nằm co quắp, ôm cái gối vào
lòng, mắt nhắm nghiền lại. Một lúc sau,
tiếng chó bổng im lặng, tiếng móng chân
cào vào bờ tường cũng im hẳn, Vân nhè nhẹ
kéo mép chăn xuống khỏi mặt để thở,
nhưng tiếng chó vừa im được một lúc, thì
phía sau nhà vang lên tiếng ầm ầm cổ máy
xe hơi. Đúng là tiếng xe bus chạy từ từ, đơn
độc, cứ lớn dần, lớn dần cho tới khi lướt
ngang ngay sang cửa sổ nhà nàng. Nhà nàng
ở giữa đồng trống, không thể có con đường
có bất cứ xe nào chạy ngang phía sân sau ;
Nàng lại run lên bần bật và kéo mền phủ
lên mặt, nhắm mắt lại, nàng hình dung thật
rõ chiếc xe bus cứ từ từ tiến tới gần nhà
mình, chạy lướt qua, rồi lại quay đầu trở
lại. Và ông Thọ ngồi lạnh lùng sau bánh lái,
nàng cố trấn tỉnh choàng dậy với tay bật
đèn, và ôm cái mền chạy lao ra nhà bếp,
rón rén lên lầu. Nàng muốn chui vào ngủ
chung với đứa cháu cho đỡ sợ, nhưng giờ
này đã quá khuya, không dám đánh thức
nó. Dần dà một chút, Vân nằm dài ra sàn
nhà, ngay chiếc cửa sổ phòng con Mỹ linh,
tung chăn phủ kín lên người.
Sáng hôm sau chuông đồng hồ đánh thức
Hiếu dậy lúc 7 giờ như thường lệ, hầu như
sáng nào, anh cũng dậy trước vợ, xuống
nhà đọc báo, uống cà phê cho tỉnh táo. Anh
đẩy cửa bước ra, ngơ ngác thấy Vân nằm co
quắp ngay lối đi, anh đứng nhìn một chút,
rồi thoáng hiểu ngay là em gái đêm qua
không dám ngủ một mình ở dưới nhà. Anh
tội nghiệp bước đi nhè nhẹ xuống nhà để
khỏi đánh thức Vân, nhưng Vân choàng
dậy, ngồi tựa lưng vào vách, tóc xỏa mệt
mỏi, và đôi mắt đỏ ngầu, hai mắt nhìn ra
cửa sổ.
Trời hãy vẩn còn tối, 7 giờ sáng muà hè, thì
nắng đã lên. Nhưng muà đông thì chưa
trông rõ cảnh vật. Dưới nhà, Hiếu bật đèn
sáng choang, Vân uể oải đứng dậy cầm cái
mền bước xuống. Hiếu đã vào buồng tắm
khép cửa lại, trên lầu cũng có buồng tắm
nhưng gần như Hiếu để dành riêng cho vợ
và con gái vì mỗi buổi sáng cả hai đều lục
đục trong đó rất lâu.
Vân tiến lại trước cửa phòng mình, đứng
tần ngần một chút rồi mới dám bước vô,
quăng cái chăn lên giường, nàng nhìn tấm
màn cửa sổ, định bụng chờ trời sáng rõ rồi
chút nữa mới kéo ra, nàng ra nhà bếp pha
cà phê chờ Hiếu. Một lúc sau thì Hiếu từ
trong buồng tắm bước ra, tiến lại và hỏi
Vân một câu thừa thãi:
- Tối hôm qua mày không dám ngủU-ON